“Đấu Khí, tam đoạn!”
Nhìn vào năm chữ to lớn, rực rỡ nhưng có chút chói mắt trên tấm bia đá trắc nghiệm ma pháp màu đen, vẻ mặt thiếu niên đờ đẫn, khóe miệng nhếch lên nụ cười tự giễu đầy chua xót.
Nắm chặt bàn tay, móng tay cắm sâu vào lòng bàn tay khiến mang lại một trận đau đớn thoáng qua, thiếu niên thấp giọng thì thào: “Tiêu Viêm, xem ra ngươi thật sự là phế vật rồi…”
Bên cạnh tấm bia đá, một vị trung niên nam tử liếc nhìn thông tin trên bia, mặt không chút thay đổi tuyên bố: “Tiêu Viêm, Đấu Khí: Tam đoạn! Cấp bậc: Đê cấp!”
Lời nói vừa dứt, quảng trường lập tức vang lên những tiếng xì xào bàn tán, châm chọc.
“Tam đoạn? Hắc hắc, quả nhiên là dậm chân tại chỗ, tên phế vật này thật sự làm mất hết mặt mũi của gia tộc.”
“Ai mà ngờ được thiên tài năm xưa vang danh thành lại rơi xuống tình cảnh này…”
Những lời mỉa mai, trào phúng như những mũi kim đâm vào tim thiếu niên. Hắn hít sâu một hơi, xoay người rời đi, bóng lưng cô độc và gầy gò dưới ánh nắng chiều tà trông thật thê lương.
Trong đám người, có một thiếu nữ mặc váy màu tím nhạt, khí chất thanh nhã như hoa sen mới nở. Nàng nhìn bóng lưng thiếu niên, đôi mắt đẹp hiện lên vẻ tiếc nuối và lo lắng.
… (Nội dung demo hiển thị dài để test cuộn trang) …
Cuộc đời luôn có những thăng trầm, nhưng rơi từ đỉnh cao xuống vực sâu không đáy như vậy, quả thật là đả kích quá lớn đối với một thiếu niên mười lăm tuổi.